Saturday, November 14, 2015

Triệu Mẫn vừa uống rụ vừa tán tỉnh Trương Vô Kỵ

Bạch Y Ngũ Bút

Trong chốn võ lâm giang hồ của Kim Dung, có cả một rừng mỹ nhân. Chỉ riêng trong Ỷ thiên đồ long ký (Cô gái đồ long), bốn người đẹp là quận chúa Triệu Mẫn, chưởng môn Nga My Chu Chỉ Nhược, a hoàn Tiểu Chiêu (về sau là Thánh nữ Minh giáo Ba Tư) và Ân Ly đã làm cho giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ nhiền phen siêu đảo trong lòng, trái tim đành chia làm bốn ngăn, không muốn mà cũng không thể bỏ được nàng nào.

Triệu Mẫn và Trương Vô Kỵ ban đầu đứng ở hai chiến tuyến khác nhau, nhưng cuối cùng đã đến với nhau

Có thể nói, trận chiến tranh giành trái tim của bốn người đẹp, mà chiến chiến thắng cuối cùng thuộc về cô gái người Mông Cổ, quận chúa Triệu Mẫn, không những làm các fan cảm mến (và cũng có thể là "ghét" - nếu là fan của Chu Chỉ Nhược hay Tiểu Chiêu) mà còn có những nét thú vị, tức cười, xuất phát từ việc nàng ta bắt đầu cuộc tình với Trương công tử bằng cách rủ anh chàng đi uống rụ. Rồi thì vừa uống hết ly này đến ly khác, cô nàng không ngừng tán tỉnh anh chàng. Hê hê.

Có thể nói trong kiếm hiệp Kim Dung, các nhân vật nữ chính dù thuộc tà đạo hay chính đạo, dù thân phận cao quý hay tầm thường, đa phần đều rất tài hoa, đa tình, chung thủy và đặc biệt là ai cũng đẹp như tiên nữ. Mỗi người mỗi vẻ, họ như những bông hoa lạ lùng mà đặc biệt, làm say đắm mê mẩn bất kỳ ai run rủi gặp và lại lỡ lọt vào mắt xanh của họ. Hê hê.

Có một tình tiết rất thú vị, là khá nhiều người đẹp đã biết cách chinh phục trái tim đàn ông không hẳn nhờ cậy chỉ riêng vào sắc đẹp - theo lẽ thường tình - và hầu hết đều tự tin vào sắc đẹp của mình, mà các nàng còn có bản năng đặc biệt, hiểu rõ "điểm yếu" của đàn ông: đó là bản tánh hám sắc đẹp, khoái được ca tụng, ăn nhậu của đám đàn ông. Không ít nàng đã tận dụng yếu điểm này, đưa đẩy, mời nhậu, uống rụ ... từ đó dần dần thu phục, chiếm được trái tim người anh hùng. Mặc dù chính các nàng hoàn toàn không phải là người thích thú gì chuyện uống rụ. Hê hê.

Tỷ như Hoàng Dung trong Anh hùng xạ điêu, mỗi khi hứng chí, hay gặp phong cảnh đẹp, hay hẹn hò ... đều không quên chủ động rủ ý trung nhân Quách Tĩnh "mình tìm chỗ nào uống vài chén đi". Ngay lần đầu hẹn hò với Quách Tĩnh trên hồ, Hoàng Dung chuẩn bị sẵn rượu ngon nhắm tốt, để chuốc chàng ngốc Quách Tĩnh. Hay như lần đầu tiên hai người gặp nhau trong quán rượu, khi Quách Tĩnh hỏi "mình có uống rượu không?", thì Hoàng Dung nói "cũng được". Dù sau đó nàng chỉ mới nhắp môi mà mặt đã đỏ lựng, khiến chàng ngốc họ Quách phải nhận xét anh chàng này "tửu lượng rất kém"!

Hay như trong phần đầu Ỷ thiên đồ long ký, người đẹp Ân Tố Tố khi mời Trương Thúy Sơn lên thuyền chơi, cũng đã thủ sẵn rượu mời chàng uống. Một mưu đồ có sự tính toán, chuẩn bị cẩn thận từ trước.

Các mỹ nhân họ đều không phải là người ham ăn nhậu, nhưng rất biết chiều lòng đấng nam nhi.

Nhưng tại hạ cảm thấy thích thú nhất, là chuyện nàng quận chúa 17 tuổi vô cùng xinh đẹp Triệu Mẫn vừa uống rụ, vừa tán tỉnh giáo chủ Trương Vô Kỵ.

Khi ấy, Trương Vô Kỵ là một chàng trai 20, 21 tuổi, lại đang có chút tình ý với Chu Chỉ Nhược, chưởng môn phái Nga My, cũng là một cô gái vô cùng xinh đẹp, tánh nết lại tốt bụng, dịu dàng nết na. Và chính Chu Chỉ Nhược cũng say anh chàng đẹp trai tài hoa họ Trương như điếu đổ.

Trong khi đó, Triệu Mẫn là gái Mông Cổ, con của Vương Bảo Bảo - là người nắm quyền quản lý quân đội Mông Cổ trong thời gian đô hộ Trung Hoa, tuy xinh đẹp hơn Chu Chỉ Nhược bội phần, nhưng là gái ngoại bang, lại là người đến sau, nên có phần khó khăn hơn trong việc chinh phục họ Trương.

Nhưng Triệu Mẫn đích thị là một cô nàng rất thông minh đĩnh ngộ, bản tách lại tinh quái quỷ quyệt, đặc biệt là có tánh "thẳng ruột ngựa", hễ thích gì, thích ai, thì chăng e dè ngại ngùng bẽn lẽn không nói ra, mà quyết phải làm bằng được. Thế nên, khi đã thấy thích Trương công tử rồi, thì có nàng quyết tâm phải thu phục bằng được trái tim của Trương Vô Kỵ, mà khởi đầu là việc sau khi đã làm quen, mời chàng đi uống rượu.


Triệu Mẫn - Trương Vô Kỵ, một tình yêu đích thực

Một tối nọ, cô nàng rủ một người đồ đệ câm (để không thể làm lộ chuyện tình cảm bí mật của mình mắc cỡ lắm) tìm đến khách điếm nơi Trương Vô Kỵ đang ở. Trước đó, nàng ta không những đã tìm hiểu biết rõ anh chàng ở đây, mà còn biết anh lấy họ khác để che dấu thân phận của mình.

Sau khi gặp, Triệu Mẫn rủ Trương Vô Kỵ đến một quán rượu nghèo nàn, tồi tàn (dù bản thân mình là một quận chúa, sống trong nhung lụa giàu sang). Ấy là nàng muốn hai người có cơ hội được tâm sự kín đáo, không bị ai phát hiện. Hê hê.

Khi vào quán, Triệu Mẫn chủ động kêu rượu thịt, lại nói trước hết " mình uống đủ ba ly cái đã rùi mới vào chuyện chính" (Hê, nàng biết luật "vào ba ra bảy" của các bợm nhậu?). Rồi biết rõ Trương Vô Kỵ chắc chắn sẽ nghi ngờ, đề phòng, nên cứ mỗi ly rót ra, nàng nói "ta biết công ty chưa tin ta, nên cứ mỗi ly ta sẽ uống trước một ngụm để công tử an lòng". Thế rồi nàng cứ thế mà uống. chỉ lát sau là mặt đỏ bừng, mắt long lanh ...

Hãy cùng đọc lại nguyên tác bên dưới bài viết này!

Chuyện Triệu Mẫn cứ mỗi ly lại nhấm môi uống trước quả là một tình tiết rất tức cười, Nhưng cũng khắc họa khá rõ tính cách có nét trẻ con, ngây thơ nhưng cũng rất, thẳng thắn, thật lòng của Triệu Mẫn. Nàng ta rõ ràng tuy mưu trí, đang mồi chài tán tỉnh Trương Vô Kỵ một cách công khai, láu lỉnh, nhưng dù đang uống rụ, vẫn không mất đi nét đoan trang, nữ tính.

Trong cuộc uống rụ, Triệu Mẫn nói khích Trương Vô Kỵ, để tìm hiểu xem tình cảm của anh chàng với Chu Chỉ Nhược sâu nặng tới đâu, Triệu Mẫn một mực yêu cầu chàng phải trả lời "Nếu mà ta giết chết Chu cô nương, thì công tử sẽ đối với ta thế nào"? Rồi lại còn hỏi thẳng: giữa ta và Chu cô nương, ai xinh hơn? Khiến Trương Vô Kỵ quá bất ngờ, phải buột miệng nói "dĩ nhiên là cô nương xinh hơn nhiều". Hê hê.

Đáng thương nhất là khi Trương Vô Kỵ nói muốn "bọn người Mông các người cút về về nước" vì mình là người Hán, thì phản ứng của Triệu Mẫn như một lẽ tự nhiên, nàng đứng bật dậy quát "muốn phản loạn hả, công nhiên chống lại triều đình sao"? Sau đó, thần thái của nàng chuyển biến từ tức giận đến hiền từ, rồi vô cùng thất vọng. Triệu Mẫn thốt ra câu nói "không còn cách nào khác nữa rồi" - không gì khác hơn là than vãn cho số phận của mình, cho ước mơ thầm kín của mình là được sánh duyên cùng anh chàng họ Trương nay bỗng trở thành vô vọng. Ngăn cách bởi vực thẳm không thể vượt qua.

Đó là vì nàng là con gái của giặc ngoại bang, trong khi Trương Vô Kỵ lại là người Hán, khi đó đáng quyết đánh đổ giặc Mông Cổ, giành lại đất nước. Cả hai ở hai chiến tuyến khác nhau, thì làm sao có thể đến được với nhau. Một thách thức không khác gì chuyện tình Romeo - Juliet vậy.

Quả là quá khó cho nàng. Đúng là "Thật không còn cách nào khác nữa rồi".

Đúng thật trong cuộc chiến đấu tranh giành trái tim Trương Vô Kỵ với ba cô gái xinh đẹp khác là: Chu Chỉ Nhược, Tiểu Chiêu và Ân Ly, Triệu Mẫn dù là người xinh đẹp nhất, có địa vị giàu sang nhất và thông minh nhất, nhưng cũng lép vế nhất vì thân thế ngoại bang của mình. Hầu hết mọi người đều nghi kỵ, nghĩ xấu về nàng.

Nhưng theo thời gian, xuất phát từ tình yêu chân thật và sáng trong, không quản ngại hy sinh cả tính mạng vì người mình yêu, và đặc biệt là có sự thông minh tài trí như một bản năng, Triệu Mẫn đã chiếm được trái tim của Trương Vô Kỵ.

Khi truyện, khi cho thuốc chữa thương, nàng đã yêu cầu Trương Vô Kỵ phải hứa sẽ thực hiện 3 điều, miễn không trái đạo hiệp nghĩa. Mặc dù nàng tuyên bố là ba điều đó sẽ rất khó, mà quả là khó thật, nhưng khó là khó với chính Vô Kỵ chứ bản thân nàng không được cái lợi to lớn nào trong số ấy. Hay đúng hơn, là cái lợi về sau, không có ngay được.

Lần đầu tiên, nàng yêu cầu Trương Vô Kỵ đi lấy thanh đồ long đao cho mình xem trong một giờ một khắc. Ngoài việc tò mò, thực chất là vì nàng muốn có cơ hội được cùng đi với Trương Vô Kỵ.

Lần thức hai, nàng yêu cầu Trương Vô Kỵ phải hủy hôn nhân với Chu Chỉ Nhược ngay lúc hôn lễ đang cử hành, cả hai đang chuẩn bị bái thiên địa, thành phu thê. Tuy đây là một cuộc phá đám có thể nói là kinh thiên động địa trên chốn giang hồ, hạ nhục Chu Chi Nhược, nhưng cũng chính là "cứu" cho Trương Vô Kỵ thoát khỏi là người bất nghĩa! Và tất nhiên, nàng cũng được lợi là Trương Vô Kỵ vẫn chưa có vợ, có thể đến với nàng. Thật đáng thán phục sự thông minh, sắc sảo của cô gái này.

Để rồi cuối cùng, nàng chỉ yêu cầu Trương Vô Kỵ vẽ chân mày cho mình, khi hai người đã chính thức đến với nhau. Thì thực chất cũng chính là để kéo anh chàng ra khỏi vòng phiền ưu về những thứ xấu xa, nhỏ mọn. .. của con người. Nàng quyết dùng sắc đẹp quyến rũ họ Trương vào trong vòng vây của tình yêu nam nữ. Điều ấy nếu thành công, thì suy cho cùng cũng thật là thông minh, và cũng đáng lắm vậy!

Triệu Mẫn đã chiến thắng trong cuộc chiến tình yêu một cách xứng đáng.

----------


No comments:

Post a Comment